Cấm trông xe, “Chí Phèo” hết chửi
Lão nghiến răng kèn kẹt, ngoa ngoắt: "Vỉa hè là chỗ tụi bay trông xe đấy hử?"
Lại nói về lão. Từ cái hôm bị mắng te tua (mà thực ra là bị mắng oan), lão đâm cáu bẳn. Động vào cái gì là lão chửi cái đấy. Có cái lão chửi cũng đúng nhưng có những cái lão chửi nang phè phè. Mặc. Lão chẳng thèm quan tâm. Lão chỉ cần biết chửi thế thì cái miệng của lão có được sướng hay không thôi. Thành thử cái món chửi lại hóa ra món tủ của lão.
Thế nên, cả khu phố xếp re. Từ ông già bà đến bọn con nít vắt mũi chưa sạch, thảy đề kính cẩn nghiêng mình... trốn lão. Từ bà môi trường đô thị cho đến ông tổ trưởng dân phố, tất thảy đều ngả mình xin ý kiến lão trong các cuộc họp với tất cả sự sợ hãi. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Thấy lão, ai ai cũng khiếp vía. Thời buổi văn minh mà, người ta sợ chửi hơn là sợ đấm đá.
Duy chỉ có vợ lão là thoát được cái kiếp nạn ăn chửi. Hay nói cách khác là duy chỉ có trong gia đình lão thì mọi sự lộn ngược cả lại. Chả phải lão sợ vợ, mà chẳng qua chỉ là lão nể. Nể, không phải vì lão sợ mà chẳng qua chỉ là lão muốn cân bằng bản thân. Lão sâu sắc lắm, chứ chẳng nông toèn toẹt như mấy tay đạo đức giả ngoài kia.
Hẵng khoan nói đến cái sự nhà của lão. Đó là chuyện riêng, không nên chõ mũi vào nếu không muốn thối tai vì nghe chửi. Hãy theo chân lão ra ngoài đường!
Ngày nọ, chỉ sau hôm nhận tin nhắn tóe loe kia có vài bận, lão lại đi ra đường. Lão đi tìm chỗ học thêm cho cu nhớn. Đường chật như nêm. Xe lớn xe bé, xe mẹ xe con chen chúc nhau như trẩy hội. Lão không thấy được cái sự vui vẻ đó. Ngược lại, lão chỉ thấy bực mình. Lão nhổ một bãi nước bọt như những con người "thừa" ý thức vẫn thường làm trong lúc chờ đèn đỏ. Đèn chuyển xanh, lão nhấn ga đi tiếp. 3... 2... 1... Thôi rồi. Đèn lại chuyển đỏ trước khi xe lão "chạm vạch". Lão lầm bầm chửi, 3 lần xanh đèn rồi mà lão vẫn phải chôn chân ở cái nút giao thông này. Đèn lại chuyển xanh, lão vội vàng vít ga. Đi đến con phố nọ, đang mải nghĩ xem tại sao những dòng người chen chúc ấy lại có thể tồn tại trong thời buổi hiện đại này thì bất chợt xuất hiện mấy cặp giò nhún nhảy ngay trước mũi xe. Lão giật mình phanh lại:
- Mấy con ranh, lòng đường là chỗ để tụi bay bán dáng hả?
Mấy cô gái, đoán chừng là sinh viên rúm rít:
- Cháu xin lỗi ạ. Nhưng có mỗi chỗ này đi được.
Lão hất hàm lên phía vỉa hè. Chợt lão giật mình: Nguyên cả đoạn vỉa hè đã bị quây lại làm chỗ gửi xe. Lão nghiến răng kèn kẹt, ngoa ngoắt: "Vỉa hè là chỗ tụi bay trông xe đấy hử?".
Ngày khác, lão lại đi ra đường. Lão đưa người bà con đi khám bệnh. Đến đúng chỗ lão gặp "mấy con ranh" hôm trước, lão dòm lên vỉa hè: sạch bách, người đi bộ rất thư thái sải bước trên vỉa hè. À, lão nhớ ra rồi, từ rày đã có lệnh cấm trông giữ xe, thắt chặt lệnh cấm dừng, đỗ. Nó phải thế chứ! Lão mừng ra mặt.
Bãi xe bệnh viện chật cứng. Lão quay xe ra ngoài. Mấy cái bãi xe quen thuộc đâu mất rồi? À, đã cấm! Lão chép miệng. Người bà con ngồi đằng sau thỉnh thoảng lại rên lên: "Đau quá!". Lão cuống cuồng chạy vòng quanh bệnh viện, nhưng tiệt không thấy chỗ nào khả dĩ quẳng xe vào cả. Bỗng, lão thấy ở cổng phụ của bệnh viện có gì đó là lạ, người và xe bâu lại chỗ đó như đàn kiến vớ được giọt mật. Lão định bụng tẹo nữa khám xong phải ra đó hóng hớt mới được.
Vẫn chưa gửi được xe. Người bà con thì mỗi lúc một kêu nhiều hơn. Lão xót xa. Bất chợt, lão nảy ra một ý mà lão cho là rất thông minh. Lão lao đến bãi gửi xe của bệnh viện. Dắt đến sát cổng và... chờ. 15 phút sau, một người đàn ông lấy xe, trả vé, đi ra khỏi cổng. Mắt lão sáng lên, hấp tấp phóng xe vào xí chỗ. Phù. Biết vậy đứng đây rình từ sáng.
Lão dìu người bà con lên chỗ vị bác sĩ quen. Dấm dấm dúi dúi phong bì qua mấy "cửa", cuối cùng lão cùng vào được đến phòng bác sĩ, song tịnh không thấy bác sĩ đâu. Túm vội một cô y tá để hỏi, cô nàng à lên một tiếng:
- Sao bác không hỏi sớm. Bác sĩ ra khám ngoài cổng rồi.
- Sao vậy? Bộ bác sĩ mở phòng khám tư hả?
- Dạ không. Bệnh viện chuyển phòng khám của các bác sĩ ra sát cổng để tiện khám bệnh rồi.
Chẳng kịp hỏi thêm, lão dìu người bà con ra chỗ vị bác sĩ nọ. Lại qua mấy lần dúi "thư tay", lão cũng được vào gặp bác sĩ mà không cần qua xếp hàng. Bác sĩ vừa khám vừa giãi bày:
- Mấy hôm nay bệnh nhân đến khám mà không biết gửi xe ở đâu. Thấy tội quá nên bệnh viện chuyển phòng khám ra ngoài này. Người nhà chở bệnh nhân đến rồi... chạy xe vòng vòng đến khi nào khám xong thì đón về. Chứ anh bảo không thì phải làm thế nào.
Nghe, lão thấy ấm lòng vì sự chu đáo của bệnh viện. Nhưng thế này mãi xem chừng không ổn. Lão thấp thỏm lo âu.
Người bà con sau khi khám xét, được kê toa thuốc mang về điều trị tại nhà. Thôi, thế cũng mừng.
Ra khỏi cổng bệnh viện, người bà con kêu đói. À nhỉ, từ sáng đến giờ phải nhịn để đi khám. Chính lão cũng đang hoa mắt vì đói đây. Lão phi xe đến hàng phở gần đấy. Dựng chân chống xuống, lão đi vào quán.
Khi tô phở thơm lừng được bưng ra thì cũng là lúc mấy anh cảnh sát ập tới. Các anh vỗ vỗ vào yên xe lão, hỏi xe của ai. Lão hấp tấp đứng dậy: "Xe tôi". Lão bị phạt vì lỗi đỗ xe sai quy định. Không, hẳn là không sai mà. Trước khi đạp chân chống xuống, lão đã cẩn thận nhìn trước ngó sau nhưng tuyệt nhiên không thấy cái biển cấm nào. Thế thì, sai là sai thế nào? Mặc cho lão vò đầu phân bua, biên bản vẫn được lập và lão vẫn phải nộp phạt.
Mấy anh cảnh sát đi rồi, còn lão thì vẫn đứng đực mặt ra đấy. Giá kể lúc này lão chửi được thì đã thành một nhẽ. Nhưng lão không chửi được. lão rơi vào trạng thái á khẩu.
Và, giữa cái lúc cảm giác tê dại ấy, túi quần lão rung lên. Là vợ lão:
- Anh, anh đến gỡ hộ em cái xe đang bị kẹt ở cầu thang với.
Cái gì cơ? Thần kinh mụ có bình thường không mà xe có thể kẹt ở cầu thang được. Vợ lão vẫn lải nhải những câu chắc nịch. Rằng thì là mà, mụ đi chợ. Cái chợ có tận 2 tầng kia. Nhưng không có chỗ gửi xe. Ngặt nỗi mụ lại phải leo lên tầng 2. Thế là mụ nhắm mắt nhắm mũi... phi xe lên như làm xiếc. Và nhờ cái tay lái không chuyên của mụ mà hiện giờ cái xe đang khựng lại giữa hai bản cầu thang, không làm sao gỡ ra được.
Vợ lão vẫn ríu rít, tức tưởi, thổn thức ở đầu dây bên kia, còn bên này, lão như kiệt sức đến mức ngay cả có muốn chửi lão cũng không nhếch nổi mép.
Theo 24h
xin ý kiến, nói cách khác, đạo đức giả, chật như nêm, người bà con, người đi bộ, trông giữ xe, mỗi lúc một, người đàn ông, mấy hôm nay, làm thế nào, trông xe, nghiến răng, ngoa ngoắt, lại nói
Tóc vàng hoe xin tiền chơi đêmCó phải tóc vàng hoe luôn ngây ngây thơ thơ như con nai tơ ngay cả khi xin tiền?
Top 5 video clip cười hay nhất tuần quaXin mời Hội quán Cười, độc giả 24H thư giãn cuối tuần với những tình huống hài.
Lạ lẫm những hình ảnh rất “thường”Những câu chuyện thường nhật, nom vậy mà chẳng bình thường chút nào.
Khả năng phi thường của các hung thần đường phốChỉ là những phương tiện giao thông thô sơ nhưng những tài xế “phi thường” đã biến những việc “bất khả thi” thành cực kì khả thi!
Yêu kiểu “tàu nhanh không phanh”Tình yêu thời nay có nhiều kiểu nhưng tóc vàng lại chuộng yêu kiểu tình online, yêu cấp tốc và không cần gặp mặt.
Những tòa 'tháp người' siêu khủngKhông cần gạch hay xi măng, con người cũng có thể tạo nên những tòa “tháp” đáng kinh ngạc.
Phụ nữ rắc rối với điều ướcLà phụ nữ thật tuyệt, nhưng là phụ nữ cũng thật rắc rối, ngay cả với điều ước trong ngày sinh nhật.
Một năm 'trồng chuối' làm từ thiện
Nhiều nét mới trong giải thưởng Nhân tài Đất Việt 2012
Video về 'đại dương' tuyệt đẹp phong cách Stop Motion
Cháy rừng do sét, hàng trăm người tham gia cứu hộ
Tiến Minh đổi phong cách thi đấu
Hạ Djokovic, Nadal lần thứ 6 vô địch Roma Masters
'Ngầu' như Balotelli đi cắt tóc
Thanh Hằng háo hức thổi nến mừng sinh nhật 'mẹ'
Những khoảnh khắc khó quên tại các giải Billboard
Kim Kardashian - Người đẹp 'hot' nhất thế giới năm 2012
Sốc vì chồng thường xuyên đi 'hàng'
Thượng úy lừa đảo người tìm việc
Học bổng 70% du học Singapore cùng Hoàn Cầu Việt








